Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Tan


                Mẹ ơi con đã thành công! Đó là câu đầu tiên trong lòng nó thốt ra khi dự án mà nó theo đuổi hơn một năm nay đã đi vào giai đoạn cuối. Mọi thứ gần như đang rất tốt đẹp. Nó cảm thấy trong lòng rất thăng hoa. Bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu ấp ủ dự định từ trong sâu thẳm lòng nó. Giờ tất cả như bày ra trước mắt, đặt vào tay nó. Thành công với nó là tiền bạc, sự tự do và lòng tôn trọng của người khác. Nó đã không ngừng học hỏi, tu dưỡng phấn đấu để đạt được thành công từ khi nó mười năm tuổi đầu.

              Phải  rồi, khi ấy nó mười năm tuổi. Nó gần như bị mẹ bỏ rơi, vì mẹ còn dành hết tâm trí vào cuộc hôn nhân với dượng. Và cả chăm lo, mong mỏi cho những đứa con mới được chào đời. Mẹ không còn thời gian và tâm sức để nghĩ cho nó. Nếu có nghĩ đến thì dượng cũng không cho. Dượng nghĩ và quy kết việc mẹ chăm sóc, yêu thương chị em nó, là vì còn nhớ và yêu người chồng đã quá cố cũng 15 năm rồi của mẹ. Dượng từng là người bạn thủa thơ ấu của bố nó, vậy mà dượng cư xử rất tàn ác và nhẫn tâm với mấy chị em nó. Dượng muốn độc chiếm hết toàn bộ gia sản nhà nó. Gia đình nó rơi vào cảnh điêu linh, tan nát, nhiễu nhương. Nó và các chị phải đi ở nhờ, ở và nhà dì, nhà bà ngoại. Khổ đau, ê chề không thể nào kể hết. Cuộc sống cơ cực, khốn khó và chịu sự vùi dập của người thân, họ hàng, bạn bè … khiến nó luôn có một khát khao cháy bỏng vươn lên vô cùng mạnh mẽ....
               Cũng từ đó, đã 15 năm có lẻ rồi. Nó chỉ biết vùi đầu vào học và bồi dưỡng tri thức. Hơn ai hết, nó biết “ chỉ có học mới hơn người”! Chỉ có “ học” mới giúp nó thoát ra khỏi nghịch cảnh gia đình. Chỉ có học mới giúp nó vươn lên và giành được mọi thứ của mình, những thứ mình mong muốn! Vì chỉ có học vấn mới tạo ra sức mạnh. Dao có mài mới sắc. Ngọc bất trác bất thành!
                 Rồi nó cũng trở lên thông minh và mạnh mẽ hơn. Nó đã rành lại được những thứ mình đáng được hưởng. Nó cũng tốt nghiệp đại học như nó hằng mơ ước. Giờ thì nó đang thực hiện những ước mơ, dự định về kinh tế của mình. Ước mơ của nó không còn chỉ là ước mơ với sự tiện lợi của internet và cái con người rất giàu nghị lực phi thường của nó.
                 Dọc đường đi của nó có rất nhiều bọn cho má, rắn rết, sài lang. Bọn chúng muốn vùi dập và hủy diệt nó. Chúng chà đạp, hãm hãi nó. Nó đã bị tổn thương và thiệt hại rất nhiều. Nhưng dù sao nó cũng đã đạt được một chân vào sự thành công. Ở đời gieo nhân nào thì gặp quả ý. Những người luôn chèn ép và đối xử ác với nó thì tự khắc gặp tai ương thôi. Mà kỳ lạ ghê, những người làm hại nó cũng bị cuộc đời làm hại họ gấp rất nhiều lần. Đúng là ác giả ác báo. Cảm ơn chúa đã rủ lòng thương đến thân phận tôi hèn mọn của nó. Nó thấy hạnh phúc vì những gì đạt được trong cuộc sống. Mỗi ngày nó sẽ cố gắng sống tốt với bản thân hơn. Vì nó biết, trên cả thế giới này, nó mới là người cần phải được chính nó đối xử tốt nhất. Khi nó tốt thì cũng có nghĩa nó đã tạo ra một người tốt trong xã hội. Và với hoàn cảnh và trình độ hiện tại của nó, muốn giúp bản thân mình còn rất khó khăn, huống chi giúp đỡ những người khác? Chắc chẳng ai lỡ trách nó. Và có một sự thật rất đau đớn là có rất nhiều người cảm thấy bất hạnh hơn khi nhận được sự giúp đỡ của nó. Họ sợ mang tiếng xấu vì nhận sự giúp đỡ của một người xuất thân khốn khó như nó!? Dù tính nó rất anh hùng nghĩa hiệp, lại có chút khả năng hơn người!...
               Không sao, nó yêu cuộc sống này. Nó đang dần làm được mọi thứ mà nó mong muốn. Điều cơ bản là nó đang cảm thấy rất hạnh phúc! Một cuộc sống ung dung tự tại mà nó đang có cũng là mơ ước của rất nhiều người. Nó biết, trên mỗi bước đường nó đi luôn có bóng dáng của mẹ. Không có mẹ nó chẳng là cái gì cả. Nó còn không tự sống nổi. Người mà nó phải có nghĩa vụ yêu thương, chăm sóc, giúp đỡ khi nó thành công trên thế giới này chỉ là duy nhất một mình mẹ mà thôi. Mẹ là người duy nhất nó sẽ san sẻ hương vị ngọt lành của thành công. Vì đó cũng là phần mẹ xứng đáng được hưởng từ những gì mẹ đã cho đi. Con cám ơn mẹ, mong mẹ sống lâu 200 tuổi để con có thêm nhiều thời gian phụng dưỡng, chăm sóc mẹ. Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian! Vì có người phụ nữ nào trên thế gian này dành cho con nhiều thứ như mẹ???

                                                            Tác giả: Phạm Thị Hợi 



Xem thêm các bài viết
>>Cây Xanh Cho Bàn Làm Việc
>>Cây Dương Xỉ
>> Sự Bất Thường Của Thời Tiết
>>Tản mạn, vu vơ
>> Quê Hương Thạch Đà
>> Cây Khế Ngọt
>> Thái Độ Để Thành Công
>>Tình Yêu Không Hẹn Trước
>> Tình Yêu Diệu Kỳ
>>Xin Đừng Nhẹ Dạ Cả Tin
>> Ước Mơ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét